BTC TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI QUÝ DOANH NHÂN THAM DỰ ĐẠI HỘI HỘI DOANH NHÂN QUẢNG NAM PHÍA NAM NHIỆM KỲ 2019-2023 CÙNG TIẾP CẬN CƠ HỘI ĐẦU TƯ HẤP DẪN TẠI TỈNH QUẢNG NAM LÚC 13h THỨ BẢY NGÀY 28/9/2019 tại Trung tâm hội nghị ADORA, Hoàng Văn Thụ, Q Tân Bình TPHCM. ĐT: 0905 877 791 gặp Ms Tiên - Thư ký Hội hoặc 0903 908 404 gặp Lã Trọng Thanh
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trương Duy Việt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trương Duy Việt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯABần thần hương huệ thơm đêm
Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
Chân nhang lấm láp tro tàn
Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò… sung chát đào chua
Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
Ta đi trọn kiếp con người
Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Bao giờ cho tới mùa thu
Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
Bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm…
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ… mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ không

Nhìn về quê mẹ xa xăm
Lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương…



-Nguyễn Duy-

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

BÚ NHANH LÊN CON ƠI , MẸ MỎI LẮM RỒI!


Hình vui cực chất 05-08-2012

Thơ hay của Nguyễn Tất Nhiên

Sáng nay lên mạng, thấy bài thơ của NGUYỄN TẤT NHIÊN quá hay nên mạo muội đăng lên để bạn bè cùng thưởng thức. Bài thơ nầy chắc các bạn đã đọc đâu đó nhiều lần rồi nhưng lâu quá bổng nhiên thấy mới. Còn nhớ khi ở độ tuổi lớp 9, lớp 10, bài thơ nầy đã theo chân các bạn đến lớp bởi vì trong mỗi câu thơ đều chứa đựng sự đồng cảm với mỗi chúng ta trong những tháng năm khốn khó " Tình cũng khó theo thời cơm áo khó ..."

Hai hàng me ở đường Gia Long

Hôn rách mặt mà sao còn nghi ngại?
Nhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan?
Mỗi lòng người một lý lẽ bất an
Mỗi cuộc chết, có một hình thức, khác
Mỗi đắm đuối có một mầm gian ác
Mỗi đời tình, có một thú, chia ly
Chiều nắng âm thầm chào biệt lũ lá me
Lá me nhỏ, như nụ cười hai đứa, nhỏ
Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần
Em bắt đầu thấy ân hận, chưa em?
Vì lỡ nói thương anh, cái thằng quanh năm túng thiếu
Ân hận, có, thì hãy nên, ráng chịu
Hãy xem như cảnh ngộ đã an bài
Như địa cầu không thể ngược vòng quay
Như Chúa, Phật phải cam go trước giờ lên ngôi Phật, Chúa
Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó
Nên mới yêu, mà cư xử rất vợ chồng
Rất thiệt tình khi lựa quán bình dân
Khi nói thẳng: “Anh gọi cà phê đen bởi hụt tiền uống cà phê đá”
Mỗi cuộc sống thăng trầm, phải mua bằng nhục nhã
Mỗi mặt trời, phải trả giá một hoàng hôn
Đêm, chẳng còn cách khác tối tăm hơn
Nên mặt mũi ta đây, bùn cứ tạt
Môi thâm tím bận nào tươi tắn, hát
Em nhớ vờ hoan hỉ vỗ tay, khen
Để anh còn cao hứng cười duyên
Còn tin tưởng nụ hôn mình, vẫn ngọt
Khăn tăm tối hãy ngang đầu quấn nốt
Quấn cho nhau, quấn bạo, quấn cuồng điên
Vòng sau cùng sẽ gặp quỷ Sa Tăng
Bởi hạnh phúc mơ hồ như Thượng Đế
Đời, vốn không nương người thất thế
Thì thôi, ô nhục cũng là danh
Mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm
Mỗi câu văn đâu được chấm hai lần.